鹊声去复回,虫丝长复短。江村石枕冷,一睫春梦断。
明朝骑马且重来,日迟更为杨花煖。
què
鹊
shēng
声
qù
去
fù
复
huí
回
,
,
chóng
虫
sī
丝
cháng
长
fù
复
duǎn
短
。
。
jiāng
江
cūn
村
shí
石
zhěn
枕
lěng
冷
,
,
yī
一
jié
睫
chūn
春
mèng
梦
duàn
断
。
。
míng
明
cháo
朝
qí
骑
mǎ
马
qiě
且
zhòng
重
lái
来
,
,
rì
日
chí
迟
gèng
更
wéi
为
yáng
杨
huā
花
nuǎn
煖
。
。




