别后悲伤今已休,相逢泪散不能收。遗书欲问难开口,往事寻思若转头。
李白才华都是梦,渊明牢落几经秋。草堂故地今存否,留作生祠记旧游。
bié
别
hòu
后
bēi
悲
shāng
伤
jīn
今
yǐ
已
xiū
休
,
,
xiāng
相
féng
逢
lèi
泪
sàn
散
bù
不
néng
能
shōu
收
。
。
yí
遗
shū
书
yù
欲
wèn
问
nàn
难
kāi
开
kǒu
口
,
,
wǎng
往
shì
事
xín
寻
sī
思
ruò
若
zhuǎn
转
tóu
头
。
。
lǐ
李
bái
白
cái
才
huá
华
dū
都
shì
是
mèng
梦
,
,
yuān
渊
míng
明
láo
牢
là
落
jǐ
几
jīng
经
qiū
秋
。
。
cǎo
草
táng
堂
gù
故
dì
地
jīn
今
cún
存
fǒu
否
,
,
liú
留
zuò
作
shēng
生
cí
祠
jì
记
jiù
旧
yóu
游
。
。



