海风吹上一天秋,独卧扁舟自在流。倾尽酒壶人已醉,却横长笛荻花洲。
hǎi
海
fēng
风
chuī
吹
shàng
上
yī
一
tiān
天
qiū
秋
,
,
dú
独
wò
卧
piān
扁
zhōu
舟
zì
自
zài
在
liú
流
。
。
qīng
倾
jìn
尽
jiǔ
酒
hú
壶
rén
人
yǐ
已
zuì
醉
,
,
què
却
héng
横
cháng
长
dí
笛
dí
荻
huā
花
zhōu
洲
。
。

