行道出深树,空庭秋飒然。
风来人不见,青子落僧前。
háng
行
dào
道
chū
出
shēn
深
shù
树
,
,
kōng
空
tíng
庭
qiū
秋
sà
飒
rán
然
。
。
fēng
风
lái
来
rén
人
bú
不
jiàn
见
,
,
qīng
青
zǐ
子
là
落
sēng
僧
qián
前
。
。



