谁家凉夜横吹,一声似彻霜天晓。玉关别恨,银阶幽怨,全穿树杪。
叶起蝉吟,枝惊鸦睡,月窥云早。料阑干独凭,朱唇吹彻,怕断送、青春老。
恰值雨停风小。恍串珠、穿来旋绕。连绵递送,隔墙谁擪,倚楼远袅。
断竹音清,落梅腔远,余音难了。漫自怜、听不分明,恰更比、分明好。
shuí
谁
jiā
家
liáng
凉
yè
夜
héng
横
chuī
吹
,
,
yī
一
shēng
声
sì
似
chè
彻
shuāng
霜
tiān
天
xiǎo
晓
。
。
yù
玉
guān
关
bié
别
hèn
恨
,
,
yín
银
jiē
阶
yōu
幽
yuàn
怨
,
,
quán
全
chuān
穿
shù
树
miǎo
杪
。
。
yè
叶
qǐ
起
chán
蝉
yín
吟
,
,
zhī
枝
jīng
惊
yā
鸦
shuì
睡
,
,
yuè
月
kuī
窥
yún
云
zǎo
早
。
。
liào
料
lán
阑
gān
干
dú
独
píng
凭
,
,
zhū
朱
chún
唇
chuī
吹
chè
彻
,
,
pà
怕
duàn
断
sòng
送
、
、
qīng
青
chūn
春
lǎo
老
。
。
qià
恰
zhí
值
yǔ
雨
tíng
停
fēng
风
xiǎo
小
。
。
huǎng
恍
chuàn
串
zhū
珠
、
、
chuān
穿
lái
来
xuán
旋
rào
绕
。
。
lián
连
mián
绵
dì
递
sòng
送
,
,
gé
隔
qiáng
墙
shuí
谁
yè
擪
,
,
yǐ
倚
lóu
楼
yuǎn
远
niǎo
袅
。
。
duàn
断
zhú
竹
yīn
音
qīng
清
,
,
là
落
méi
梅
qiāng
腔
yuǎn
远
,
,
yú
余
yīn
音
nán
难
liǎo
了
。
。
màn
漫
zì
自
lián
怜
、
、
tīng
听
bù
不
fēn
分
míng
明
,
,
qià
恰
gēng
更
bǐ
比
、
、
fēn
分
míng
明
hǎo
好
。
。



