暮雨萧萧冷。背昏灯、掩卷徘徊,怅然思省。浮世悲欢同一梦,几个邯郸佳境。
也休怨、黄梁催醒。闻道凄凉归觉路,把残钟、断鼓留心领。
诸想幻,太虚静。
春光未远秋光近。怎禁它、雁背霜浓,芦花风紧。从古多情人易老,况是工愁善病。
先白了、飞蓬两鬓。彩笔生花浑艳绝,付文通、只写千秋恨。
今古事,凭谁问。
mù
暮
yǔ
雨
xiāo
萧
xiāo
萧
lěng
冷
。
。
bèi
背
hūn
昏
dēng
灯
、
、
yǎn
掩
juàn
卷
pái
徘
huái
徊
,
,
chàng
怅
rán
然
sī
思
shěng
省
。
。
fú
浮
shì
世
bēi
悲
huān
欢
tóng
同
yī
一
mèng
梦
,
,
jǐ
几
gè
个
hán
邯
dān
郸
jiā
佳
jìng
境
。
。
yě
也
xiū
休
yuàn
怨
、
、
huáng
黄
liáng
梁
cuī
催
xǐng
醒
。
。
wén
闻
dào
道
qī
凄
liáng
凉
guī
归
jué
觉
lù
路
,
,
bǎ
把
cán
残
zhōng
钟
、
、
duàn
断
gǔ
鼓
liú
留
xīn
心
lǐng
领
。
。
zhū
诸
xiǎng
想
huàn
幻
,
,
tài
太
xū
虚
jìng
静
。
。
chūn
春
guāng
光
wèi
未
yuǎn
远
qiū
秋
guāng
光
jìn
近
。
。
zěn
怎
jīn
禁
tā
它
、
、
yàn
雁
bèi
背
shuāng
霜
nóng
浓
,
,
lú
芦
huā
花
fēng
风
jǐn
紧
。
。
cóng
从
gǔ
古
duō
多
qíng
情
rén
人
yì
易
lǎo
老
,
,
kuàng
况
shì
是
gōng
工
chóu
愁
shàn
善
bìng
病
。
。
xiān
先
bái
白
liǎo
了
、
、
fēi
飞
péng
蓬
liǎng
两
bìn
鬓
。
。
cǎi
彩
bǐ
笔
shēng
生
huā
花
hún
浑
yàn
艳
jué
绝
,
,
fù
付
wén
文
tōng
通
、
、
zhī
只
xiě
写
qiān
千
qiū
秋
hèn
恨
。
。
jīn
今
gǔ
古
shì
事
,
,
píng
凭
shuí
谁
wèn
问
。
。



