宋玉多才赋远游,曾拈彩笔写清秋。西风吹断南州梦,翡翠兰苕总是愁。
sòng
宋
yù
玉
duō
多
cái
才
fù
赋
yuǎn
远
yóu
游
,
,
zēng
曾
niān
拈
cǎi
彩
bǐ
笔
xiě
写
qīng
清
qiū
秋
。
。
xī
西
fēng
风
chuī
吹
duàn
断
nán
南
zhōu
州
mèng
梦
,
,
fěi
翡
cuì
翠
lán
兰
tiáo
苕
zǒng
总
shì
是
chóu
愁
。
。




