窗满斜阳初睡觉。庭院无人,不信鹦哥叫。强起扶头还脱帽。
杏花零落春愁闹。
无限愁颦因一笑。情死情生,拚为情颠倒。两袖啼痕曾不燥。
漫柔乡里邯郸道。
chuāng
窗
mǎn
满
xié
斜
yáng
阳
chū
初
shuì
睡
jiào
觉
。
。
tíng
庭
yuàn
院
wú
无
rén
人
,
,
bù
不
xìn
信
yīng
鹦
gē
哥
jiào
叫
。
。
qiáng
强
qǐ
起
fú
扶
tóu
头
huán
还
tuō
脱
mào
帽
。
。
xìng
杏
huā
花
líng
零
luò
落
chūn
春
chóu
愁
nào
闹
。
。
wú
无
xiàn
限
chóu
愁
pín
颦
yīn
因
yī
一
xiào
笑
。
。
qíng
情
sǐ
死
qíng
情
shēng
生
,
,
pàn
拚
wéi
为
qíng
情
diān
颠
dǎo
倒
。
。
liǎng
两
xiù
袖
tí
啼
hén
痕
zēng
曾
bù
不
zào
燥
。
。
màn
漫
róu
柔
xiāng
乡
lǐ
里
hán
邯
dān
郸
dào
道
。
。



