郢客歌阳春,希声入寥泬。和者不数人,千秋竟消歇。
君今郢中去,感我生素发。冰霜只自许,白日谁担揭。
驱车涉远道,万里在超忽。江乡富兰茝,庶足充揽撷。
怀人应有赋,去国那能恝。行矣欲何言,赠子天心月。
yǐng
郢
kè
客
gē
歌
yáng
阳
chūn
春
,
,
xī
希
shēng
声
rù
入
liáo
寥
jué
泬
。
。
hé
和
zhě
者
bù
不
shù
数
rén
人
,
,
qiān
千
qiū
秋
jìng
竟
xiāo
消
xiē
歇
。
。
jūn
君
jīn
今
yǐng
郢
zhōng
中
qù
去
,
,
gǎn
感
wǒ
我
shēng
生
sù
素
fā
发
。
。
bīng
冰
shuāng
霜
zhī
只
zì
自
xǔ
许
,
,
bái
白
rì
日
shuí
谁
dān
担
jiē
揭
。
。
qū
驱
chē
车
shè
涉
yuǎn
远
dào
道
,
,
wàn
万
lǐ
里
zài
在
chāo
超
hū
忽
。
。
jiāng
江
xiāng
乡
fù
富
lán
兰
chǎi
茝
,
,
shù
庶
zú
足
chōng
充
lǎn
揽
xié
撷
。
。
huái
怀
rén
人
yīng
应
yǒu
有
fù
赋
,
,
qù
去
guó
国
nà
那
néng
能
jiá
恝
。
。
háng
行
yǐ
矣
yù
欲
hé
何
yán
言
,
,
zèng
赠
zǐ
子
tiān
天
xīn
心
yuè
月
。
。


