却怪年来懒更长,见人无力下绳床。自知无德将谁傲,一任诸方唤我狂。
活竹编篱生晚翠,新茅缚枕带秋香。鸟声啼入碧烟去,古寺遥钟散夕阳。
què
却
guài
怪
nián
年
lái
来
lǎn
懒
gēng
更
cháng
长
,
,
jiàn
见
rén
人
wú
无
lì
力
xià
下
shéng
绳
chuáng
床
。
。
zì
自
zhī
知
wú
无
dé
德
jiāng
将
shuí
谁
ào
傲
,
,
yī
一
rèn
任
zhū
诸
fāng
方
huàn
唤
wǒ
我
kuáng
狂
。
。
huó
活
zhú
竹
biān
编
lí
篱
shēng
生
wǎn
晚
cuì
翠
,
,
xīn
新
máo
茅
fù
缚
zhěn
枕
dài
带
qiū
秋
xiāng
香
。
。
niǎo
鸟
shēng
声
tí
啼
rù
入
bì
碧
yān
烟
qù
去
,
,
gǔ
古
sì
寺
yáo
遥
zhōng
钟
sàn
散
xī
夕
yáng
阳
。
。


