空山亦自花,花落倍堪嗟。春风何太迷,不忍春光天一涯。
花知春欲去,春亦不能为花虑。一片从风一片留,留向空山有春处。
kōng
空
shān
山
yì
亦
zì
自
huā
花
,
,
huā
花
là
落
bèi
倍
kān
堪
jiē
嗟
。
。
chūn
春
fēng
风
hé
何
tài
太
mí
迷
,
,
bù
不
rěn
忍
chūn
春
guāng
光
tiān
天
yī
一
yá
涯
。
。
huā
花
zhī
知
chūn
春
yù
欲
qù
去
,
,
chūn
春
yì
亦
bù
不
néng
能
wéi
为
huā
花
lǜ
虑
。
。
yī
一
piàn
片
cóng
从
fēng
风
yī
一
piàn
片
liú
留
,
,
liú
留
xiàng
向
kōng
空
shān
山
yǒu
有
chūn
春
chǔ
处
。
。



