人日梅花空满枝,閒愁细雨总如丝。临江官阁昼欲暝,隔岸楚山阴更宜。
逋客偶来能自放,翔鸥已下又何之?凭栏可奈伤春目,不似江湖独往时。
rén
人
rì
日
méi
梅
huā
花
kōng
空
mǎn
满
zhī
枝
,
,
xián
閒
chóu
愁
xì
细
yǔ
雨
zǒng
总
rú
如
sī
丝
。
。
lín
临
jiāng
江
guān
官
gé
阁
zhòu
昼
yù
欲
míng
暝
,
,
gé
隔
àn
岸
chǔ
楚
shān
山
yīn
阴
gēng
更
yí
宜
。
。
bū
逋
kè
客
ǒu
偶
lái
来
néng
能
zì
自
fàng
放
,
,
xiáng
翔
ōu
鸥
yǐ
已
xià
下
yòu
又
hé
何
zhī
之
?
?
píng
凭
lán
栏
kě
可
nài
奈
shāng
伤
chūn
春
mù
目
,
,
bù
不
sì
似
jiāng
江
hú
湖
dú
独
wǎng
往
shí
时
。
。



