百年宠辱两无惊,东去扶桑近海瀛。四百芙蓉看倚剑,白云飞断世间情。
bǎi
百
nián
年
chǒng
宠
rǔ
辱
liǎng
两
wú
无
jīng
惊
,
,
dōng
东
qù
去
fú
扶
sāng
桑
jìn
近
hǎi
海
yíng
瀛
。
。
sì
四
bǎi
百
fú
芙
róng
蓉
kàn
看
yǐ
倚
jiàn
剑
,
,
bái
白
yún
云
fēi
飞
duàn
断
shì
世
jiān
间
qíng
情
。
。



