一年春物,惟梅柳间意味最深。至莺花烂漫时,则春已衰迟,使人无复新意。予作《洞仙歌》,使探春者歌之,无后时之悔。
雪云散尽,放晓晴池院。杨柳于人便青眼。更风流多处,一点梅心,相映远,约略颦轻笑浅。
一年春好处,不在浓芳,小艳疏香最娇软。到清明时候,百紫千红,花正乱,已失春风一半。早占取韶光共追游,但莫管春寒,醉红自暖。
yī
一
nián
年
chūn
春
wù
物
,
,
wéi
惟
méi
梅
liǔ
柳
jiān
间
yì
意
wèi
味
zuì
最
shēn
深
。
。
zhì
至
yīng
莺
huā
花
làn
烂
màn
漫
shí
时
,
,
zé
则
chūn
春
yǐ
已
shuāi
衰
chí
迟
,
,
shǐ
使
rén
人
wú
无
fù
复
xīn
新
yì
意
。
。
yú
予
zuò
作
《
《
dòng
洞
xiān
仙
gē
歌
》,
》
,
shǐ
使
tàn
探
chūn
春
zhě
者
gē
歌
zhī
之
,
,
wú
无
hòu
后
shí
时
zhī
之
huǐ
悔
。
。
xuě
雪
yún
云
sàn
散
jìn
尽
,
,
fàng
放
xiǎo
晓
qíng
晴
chí
池
yuàn
院
。
。
yáng
杨
liǔ
柳
yú
于
rén
人
biàn
便
qīng
青
yǎn
眼
。
。
gēng
更
fēng
风
liú
流
duō
多
chǔ
处
,
,
yī
一
diǎn
点
méi
梅
xīn
心
,
,
xiāng
相
yìng
映
yuǎn
远
,
,
yuē
约
lüè
略
pín
颦
qīng
轻
xiào
笑
qiǎn
浅
。
。
yī
一
nián
年
chūn
春
hǎo
好
chù
处
,
,
bù
不
zài
在
nóng
浓
fāng
芳
,
,
xiǎo
小
yàn
艳
shū
疏
xiāng
香
zuì
最
jiāo
娇
ruǎn
软
。
。
dào
到
qīng
清
míng
明
shí
时
hòu
候
,
,
bǎi
百
zǐ
紫
qiān
千
hóng
红
,
,
huā
花
zhèng
正
luàn
乱
,
,
yǐ
已
shī
失
chūn
春
fēng
风
yī
一
bàn
半
。
。
zǎo
早
zhān
占
qǔ
取
sháo
韶
guāng
光
gòng
共
zhuī
追
yóu
游
,
,
dàn
但
mò
莫
guǎn
管
chūn
春
hán
寒
,
,
zuì
醉
hóng
红
zì
自
nuǎn
暖
。
。




