岂是人间畜,长空任汝归。持来何所赠,孤去独无依。
触石辞青霭,从龙入紫微。高唐神女妒,莫向楚台飞。
qǐ
岂
shì
是
rén
人
jiān
间
xù
畜
,
,
cháng
长
kōng
空
rèn
任
rǔ
汝
guī
归
。
。
chí
持
lái
来
hé
何
suǒ
所
zèng
赠
,
,
gū
孤
qù
去
dú
独
wú
无
yī
依
。
。
chù
触
shí
石
cí
辞
qīng
青
ǎi
霭
,
,
cóng
从
lóng
龙
rù
入
zǐ
紫
wēi
微
。
。
gāo
高
táng
唐
shén
神
nǚ
女
dù
妒
,
,
mò
莫
xiàng
向
chǔ
楚
tái
台
fēi
飞
。
。


