送客短长亭,骊驹那忍听。时光双鬓白,吾道一毡青。
落日心还壮,微风酒易醒。扬雄空老去,谁授太玄经。
sòng
送
kè
客
duǎn
短
cháng
长
tíng
亭
,
,
lí
骊
jū
驹
nà
那
rěn
忍
tīng
听
。
。
shí
时
guāng
光
shuāng
双
bìn
鬓
bái
白
,
,
wú
吾
dào
道
yī
一
zhān
毡
qīng
青
。
。
luò
落
rì
日
xīn
心
huán
还
zhuàng
壮
,
,
wēi
微
fēng
风
jiǔ
酒
yì
易
xǐng
醒
。
。
yáng
扬
xióng
雄
kōng
空
lǎo
老
qù
去
,
,
shuí
谁
shòu
授
tài
太
xuán
玄
jīng
经
。
。





