野寺谁开径,秋风独掩关。逢僧呼白足,为客老红颜。
城阙秋阴晚,郊原夕照闲。翻经深叶底,时见暮禽还。
yě
野
sì
寺
shuí
谁
kāi
开
jìng
径
,
,
qiū
秋
fēng
风
dú
独
yǎn
掩
guān
关
。
。
féng
逢
sēng
僧
hū
呼
bái
白
zú
足
,
,
wéi
为
kè
客
lǎo
老
hóng
红
yán
颜
。
。
chéng
城
quē
阙
qiū
秋
yīn
阴
wǎn
晚
,
,
jiāo
郊
yuán
原
xī
夕
zhào
照
xián
闲
。
。
fān
翻
jīng
经
shēn
深
yè
叶
dǐ
底
,
,
shí
时
jiàn
见
mù
暮
qín
禽
huán
还
。
。


