一舸亭亭逐浪斜,意行忽复得芳华。软风吹绿水杨叶,浓雨洗红山杏花。
乍可衔杯消世虑,直将搜句作生涯。故人迢递违清赏,安得临流一笑哗。
yī
一
gě
舸
tíng
亭
tíng
亭
zhú
逐
làng
浪
xié
斜
,
,
yì
意
háng
行
hū
忽
fù
复
dé
得
fāng
芳
huá
华
。
。
ruǎn
软
fēng
风
chuī
吹
lǜ
绿
shuǐ
水
yáng
杨
yè
叶
,
,
nóng
浓
yǔ
雨
xǐ
洗
hóng
红
shān
山
xìng
杏
huā
花
。
。
zhà
乍
kě
可
xián
衔
bēi
杯
xiāo
消
shì
世
lǜ
虑
,
,
zhí
直
jiāng
将
sōu
搜
jù
句
zuò
作
shēng
生
yá
涯
。
。
gù
故
rén
人
tiáo
迢
dì
递
wéi
违
qīng
清
shǎng
赏
,
,
ān
安
dé
得
lín
临
liú
流
yī
一
xiào
笑
huá
哗
。
。



