一叫一声残,声声万古冤。
疏烟明月树,微雨落花村。
易堕将乾泪,能伤欲断魂。
名缰慙自束,为尔忆家园。
yī
一
jiào
叫
yī
一
shēng
声
cán
残
,
,
shēng
声
shēng
声
wàn
万
gǔ
古
yuān
冤
。
。
shū
疏
yān
烟
míng
明
yuè
月
shù
树
,
,
wēi
微
yǔ
雨
là
落
huā
花
cūn
村
。
。
yì
易
duò
堕
jiāng
将
qián
乾
lèi
泪
,
,
néng
能
shāng
伤
yù
欲
duàn
断
hún
魂
。
。
míng
名
jiāng
缰
cán
慙
zì
自
shù
束
,
,
wéi
为
ěr
尔
yì
忆
jiā
家
yuán
园
。
。



