总是愁人料。谁说湖天秋好。唤起诗心,水杨柳外残照。
晚晴杪。微见团山白庙,霜空隔磬难到。
布帆远,鹭影飞同缟。似带离魂飘未了。苔石横波,云根一半都老。
落霞悄。几点摇红疏蓼,今夜侬来系棹。
zǒng
总
shì
是
chóu
愁
rén
人
liào
料
。
。
shuí
谁
shuō
说
hú
湖
tiān
天
qiū
秋
hǎo
好
。
。
huàn
唤
qǐ
起
shī
诗
xīn
心
,
,
shuǐ
水
yáng
杨
liǔ
柳
wài
外
cán
残
zhào
照
。
。
wǎn
晚
qíng
晴
miǎo
杪
。
。
wēi
微
jiàn
见
tuán
团
shān
山
bái
白
miào
庙
,
,
shuāng
霜
kōng
空
gé
隔
qìng
磬
nán
难
dào
到
。
。
bù
布
fān
帆
yuǎn
远
,
,
lù
鹭
yǐng
影
fēi
飞
tóng
同
gǎo
缟
。
。
sì
似
dài
带
lí
离
hún
魂
piāo
飘
wèi
未
liǎo
了
。
。
tái
苔
shí
石
héng
横
bō
波
,
,
yún
云
gēn
根
yī
一
bàn
半
dū
都
lǎo
老
。
。
luò
落
xiá
霞
qiǎo
悄
。
。
jī
几
diǎn
点
yáo
摇
hóng
红
shū
疏
liǎo
蓼
,
,
jīn
今
yè
夜
nóng
侬
lái
来
xì
系
zhào
棹
。
。



