春去骤,春去人间知否?叠叠凉云如水皱,闲阶风满袖。
斜照荒江残岫,早是够人消受。底事干卿凝伫久,新蝉嘶过柳。
chūn
春
qù
去
zhòu
骤
,
,
chūn
春
qù
去
rén
人
jiān
间
zhī
知
fǒu
否
?
?
dié
叠
dié
叠
liáng
凉
yún
云
rú
如
shuǐ
水
zhòu
皱
,
,
xián
闲
jiē
阶
fēng
风
mǎn
满
xiù
袖
。
。
xié
斜
zhào
照
huāng
荒
jiāng
江
cán
残
xiù
岫
,
,
zǎo
早
shì
是
gòu
够
rén
人
xiāo
消
shòu
受
。
。
dǐ
底
shì
事
gān
干
qīng
卿
níng
凝
zhù
伫
jiǔ
久
,
,
xīn
新
chán
蝉
sī
嘶
guò
过
liǔ
柳
。
。


