孤桐生龙门,檿丝出东国。相合为素琴,不离君子侧。
清弹何悠扬,遗音为发越。中涵千古心,养彼至人德。
云胡变新声,丝竹异古昔。繁响难具论,哇淫日沦惑。
举俗逐时好,谁能称在昔。万事亦复然,不独琴与瑟。
gū
孤
tóng
桐
shēng
生
lóng
龙
mén
门
,
,
yǎn
檿
sī
丝
chū
出
dōng
东
guó
国
。
。
xiāng
相
hé
合
wéi
为
sù
素
qín
琴
,
,
bù
不
lí
离
jūn
君
zǐ
子
cè
侧
。
。
qīng
清
dàn
弹
hé
何
yōu
悠
yáng
扬
,
,
yí
遗
yīn
音
wéi
为
fā
发
yuè
越
。
。
zhōng
中
hán
涵
qiān
千
gǔ
古
xīn
心
,
,
yǎng
养
bǐ
彼
zhì
至
rén
人
dé
德
。
。
yún
云
hú
胡
biàn
变
xīn
新
shēng
声
,
,
sī
丝
zhú
竹
yì
异
gǔ
古
xī
昔
。
。
fán
繁
xiǎng
响
nán
难
jù
具
lùn
论
,
,
wā
哇
yín
淫
rì
日
lún
沦
huò
惑
。
。
jǔ
举
sú
俗
zhú
逐
shí
时
hǎo
好
,
,
shuí
谁
néng
能
chēng
称
zài
在
xī
昔
。
。
wàn
万
shì
事
yì
亦
fù
复
rán
然
,
,
bù
不
dú
独
qín
琴
yǔ
与
sè
瑟
。
。




