几度清游溪上亭,更于何处觅仙灵。一庭花落黄金粟,千里山开绿玉屏。
人世可怜春又老,客乡相见眼偏青。草堂久望高车过,日日柴扉不敢扃。
jī
几
dù
度
qīng
清
yóu
游
xī
溪
shàng
上
tíng
亭
,
,
gēng
更
yú
于
hé
何
chǔ
处
mì
觅
xiān
仙
líng
灵
。
。
yī
一
tíng
庭
huā
花
là
落
huáng
黄
jīn
金
sù
粟
,
,
qiān
千
lǐ
里
shān
山
kāi
开
lǜ
绿
yù
玉
píng
屏
。
。
rén
人
shì
世
kě
可
lián
怜
chūn
春
yòu
又
lǎo
老
,
,
kè
客
xiāng
乡
xiāng
相
jiàn
见
yǎn
眼
piān
偏
qīng
青
。
。
cǎo
草
táng
堂
jiǔ
久
wàng
望
gāo
高
chē
车
guò
过
,
,
rì
日
rì
日
chái
柴
fēi
扉
bù
不
gǎn
敢
jiōng
扃
。
。




