孤云野水留不住,只在商山最深处。山中幽人相对閒,两两青藜自来去。
秦廷耆旧汉逸民,花开花落春复春。埋光不问汉甲子,古貌犹著秦衣巾。
松风竹日棋一局,怕谈时世閒荣辱。呼童
gū
孤
yún
云
yě
野
shuǐ
水
liú
留
bú
不
zhù
住
,
,
zhī
只
zài
在
shāng
商
shān
山
zuì
最
shēn
深
chǔ
处
。
。
shān
山
zhōng
中
yōu
幽
rén
人
xiāng
相
duì
对
xián
閒
,
,
liǎng
两
liǎng
两
qīng
青
lí
藜
zì
自
lái
来
qù
去
。
。
qín
秦
tíng
廷
qí
耆
jiù
旧
hàn
汉
yì
逸
mín
民
,
,
huā
花
kāi
开
huā
花
là
落
chūn
春
fù
复
chūn
春
。
。
mái
埋
guāng
光
bù
不
wèn
问
hàn
汉
jiǎ
甲
zǐ
子
,
,
gǔ
古
mào
貌
yóu
犹
zhù
著
qín
秦
yī
衣
jīn
巾
。
。
sōng
松
fēng
风
zhú
竹
rì
日
qí
棋
yī
一
jú
局
,
,
pà
怕
tán
谈
shí
时
shì
世
xián
閒
róng
荣
rǔ
辱
。
。
hū
呼
tóng
童


