关山杨柳尽飘零,远客含愁夜独醒。何处风前三弄笛,泠然清韵满空庭。
guān
关
shān
山
yáng
杨
liǔ
柳
jìn
尽
piāo
飘
líng
零
,
,
yuǎn
远
kè
客
hán
含
chóu
愁
yè
夜
dú
独
xǐng
醒
。
。
hé
何
chǔ
处
fēng
风
qián
前
sān
三
nòng
弄
dí
笛
,
,
líng
泠
rán
然
qīng
清
yùn
韵
mǎn
满
kōng
空
tíng
庭
。
。





