残菊床头剩欲簪,长安秋色闭门深。羁怀漫对重阳酒,侠客能为洛下吟。
说剑寒霜飞大漠,翻经法雨落祇林。维摩丈室劳相问,已会忘言学陆沉。
cán
残
jú
菊
chuáng
床
tóu
头
shèng
剩
yù
欲
zān
簪
,
,
cháng
长
ān
安
qiū
秋
sè
色
bì
闭
mén
门
shēn
深
。
。
jī
羁
huái
怀
màn
漫
duì
对
chóng
重
yáng
阳
jiǔ
酒
,
,
xiá
侠
kè
客
néng
能
wéi
为
luò
洛
xià
下
yín
吟
。
。
shuō
说
jiàn
剑
hán
寒
shuāng
霜
fēi
飞
dà
大
mò
漠
,
,
fān
翻
jīng
经
fǎ
法
yǔ
雨
là
落
zhǐ
祇
lín
林
。
。
wéi
维
mó
摩
zhàng
丈
shì
室
láo
劳
xiāng
相
wèn
问
,
,
yǐ
已
huì
会
wàng
忘
yán
言
xué
学
lù
陆
chén
沉
。
。


