梅梢月
黄昏低映梅枝,照人两处相思,那的是愁肠断时。弯弯何以?浑如宫样眉儿。
西风落叶长安,夕阳老雁关山,今古别离最难。故人何处?玉箫明月空闲。
méi
梅
shāo
梢
yuè
月
huáng
黄
hūn
昏
dī
低
yìng
映
méi
梅
zhī
枝
,
,
zhào
照
rén
人
liǎng
两
chǔ
处
xiāng
相
sī
思
,
,
nà
那
de
的
shì
是
chóu
愁
cháng
肠
duàn
断
shí
时
。
。
wān
弯
wān
弯
hé
何
yǐ
以
?
?
hún
浑
rú
如
gōng
宫
yàng
样
méi
眉
ér
儿
。
。
xī
西
fēng
风
luò
落
yè
叶
cháng
长
ān
安
,
,
xī
夕
yáng
阳
lǎo
老
yàn
雁
guān
关
shān
山
,
,
jīn
今
gǔ
古
bié
别
lí
离
zuì
最
nán
难
。
。
gù
故
rén
人
hé
何
chǔ
处
?
?
yù
玉
xiāo
箫
míng
明
yuè
月
kòng
空
xián
闲
。
。




