琼花芍药世无伦,偶不题诗便怨人。
曾向无双亭下醉,自知不负广陵春。
qióng
琼
huā
花
sháo
芍
yào
药
shì
世
wú
无
lún
伦
,
,
ǒu
偶
bù
不
tí
题
shī
诗
biàn
便
yuàn
怨
rén
人
。
。
zēng
曾
xiàng
向
wú
无
shuāng
双
tíng
亭
xià
下
zuì
醉
,
,
zì
自
zhī
知
bù
不
fù
负
guǎng
广
líng
陵
chūn
春
。
。



