仲夏时雨至,野水满芳塘。清飔吹四鄙,蒲苇散余香。
我闻良有司,国脉为灵氏。阴阳俯从之,百卉繁以昌。
偶行见芜田,惄焉心内伤。自顾无善术,何由致嘉藏。
广广阡陌中,皆我子弟行。惟民知我拙,不以巧相尝。
曷用慰所期,独立空徬徨。
zhòng
仲
xià
夏
shí
时
yǔ
雨
zhì
至
,
,
yě
野
shuǐ
水
mǎn
满
fāng
芳
táng
塘
。
。
qīng
清
sī
飔
chuī
吹
sì
四
bǐ
鄙
,
,
pú
蒲
wěi
苇
sàn
散
yú
余
xiāng
香
。
。
wǒ
我
wén
闻
liáng
良
yǒu
有
sī
司
,
,
guó
国
mài
脉
wéi
为
líng
灵
shì
氏
。
。
yīn
阴
yáng
阳
fǔ
俯
cóng
从
zhī
之
,
,
bǎi
百
huì
卉
fán
繁
yǐ
以
chāng
昌
。
。
ǒu
偶
háng
行
jiàn
见
wú
芜
tián
田
,
,
nì
惄
yān
焉
xīn
心
nèi
内
shāng
伤
。
。
zì
自
gù
顾
wú
无
shàn
善
shù
术
,
,
hé
何
yóu
由
zhì
致
jiā
嘉
cáng
藏
。
。
guǎng
广
guǎng
广
qiān
阡
mò
陌
zhōng
中
,
,
jiē
皆
wǒ
我
zǐ
子
dì
弟
háng
行
。
。
wéi
惟
mín
民
zhī
知
wǒ
我
zhuō
拙
,
,
bù
不
yǐ
以
qiǎo
巧
xiāng
相
cháng
尝
。
。
hé
曷
yòng
用
wèi
慰
suǒ
所
qī
期
,
,
dú
独
lì
立
kōng
空
páng
徬
huáng
徨
。
。


