蓦地娇羞不自禁,银钩却下绣帘深。寻常难得花枝笑,咫尺微闻玉佩音。
半面向人犹掩敛,回身何事独沉吟。眼波便是秦台镜,照彻狂生一寸心。
mò
蓦
dì
地
jiāo
娇
xiū
羞
bù
不
zì
自
jīn
禁
,
,
yín
银
gōu
钩
què
却
xià
下
xiù
绣
lián
帘
shēn
深
。
。
xún
寻
cháng
常
nán
难
de
得
huā
花
zhī
枝
xiào
笑
,
,
zhǐ
咫
chǐ
尺
wēi
微
wén
闻
yù
玉
pèi
佩
yīn
音
。
。
bàn
半
miàn
面
xiàng
向
rén
人
yóu
犹
yǎn
掩
liǎn
敛
,
,
huí
回
shēn
身
hé
何
shì
事
dú
独
chén
沉
yín
吟
。
。
yǎn
眼
bō
波
biàn
便
shì
是
qín
秦
tái
台
jìng
镜
,
,
zhào
照
chè
彻
kuáng
狂
shēng
生
yī
一
cùn
寸
xīn
心
。
。


