高卧斋房静,悠悠鸡唱残。空明窗易晓,日出帐仍寒。
谢事容身懒,甘贫任路难。不妨教宴起,幸得此时安。
gāo
高
wò
卧
zhāi
斋
fáng
房
jìng
静
,
,
yōu
悠
yōu
悠
jī
鸡
chàng
唱
cán
残
。
。
kōng
空
míng
明
chuāng
窗
yì
易
xiǎo
晓
,
,
rì
日
chū
出
zhàng
帐
réng
仍
hán
寒
。
。
xiè
谢
shì
事
róng
容
shēn
身
lǎn
懒
,
,
gān
甘
pín
贫
rèn
任
lù
路
nán
难
。
。
bù
不
fáng
妨
jiào
教
yàn
宴
qǐ
起
,
,
xìng
幸
de
得
cǐ
此
shí
时
ān
安
。
。

