昔人已去白云还,鹤榻犹悬海上山。万顷春涛烟市迥,半江秋两洞门閒。
秪愁驷马逃秦世,肯为公车入汉关。竹外清风祠下水,放舟西渡夕阳间。
xī
昔
rén
人
yǐ
已
qù
去
bái
白
yún
云
huán
还
,
,
hè
鹤
tà
榻
yóu
犹
xuán
悬
hǎi
海
shàng
上
shān
山
。
。
wàn
万
qǐng
顷
chūn
春
tāo
涛
yān
烟
shì
市
jiǒng
迥
,
,
bàn
半
jiāng
江
qiū
秋
liǎng
两
dòng
洞
mén
门
xián
閒
。
。
dī
秪
chóu
愁
sì
驷
mǎ
马
táo
逃
qín
秦
shì
世
,
,
kěn
肯
wéi
为
gōng
公
chē
车
rù
入
hàn
汉
guān
关
。
。
zhú
竹
wài
外
qīng
清
fēng
风
cí
祠
xià
下
shuǐ
水
,
,
fàng
放
zhōu
舟
xī
西
dù
渡
xī
夕
yáng
阳
jiān
间
。
。



