珍重乾坤到骨恩,若持头发我为尊。清晨拚却黏梳齿,白昼愁渠覆脑门。
烟澹竹炉将灺火,叶黄百草暗通根。沧桑变尽浑閒事,笑绝嫦娥窃药奔。
zhēn
珍
zhòng
重
qián
乾
kūn
坤
dào
到
gǔ
骨
ēn
恩
,
,
ruò
若
chí
持
tóu
头
fà
发
wǒ
我
wéi
为
zūn
尊
。
。
qīng
清
chén
晨
pàn
拚
què
却
nián
黏
shū
梳
chǐ
齿
,
,
bái
白
zhòu
昼
chóu
愁
qú
渠
fù
覆
nǎo
脑
mén
门
。
。
yān
烟
dàn
澹
zhú
竹
lú
炉
jiāng
将
xiè
灺
huǒ
火
,
,
yè
叶
huáng
黄
bǎi
百
cǎo
草
àn
暗
tōng
通
gēn
根
。
。
cāng
沧
sāng
桑
biàn
变
jìn
尽
hún
浑
xián
閒
shì
事
,
,
xiào
笑
jué
绝
cháng
嫦
é
娥
qiè
窃
yào
药
bēn
奔
。
。


