客路寻常怨别离,况逢秋色倍堪悲。
一封书到千山暮,正是思君独坐时。
kè
客
lù
路
xún
寻
cháng
常
yuàn
怨
bié
别
lí
离
,
,
kuàng
况
féng
逢
qiū
秋
sè
色
bèi
倍
kān
堪
bēi
悲
。
。
yī
一
fēng
封
shū
书
dào
到
qiān
千
shān
山
mù
暮
,
,
zhèng
正
shì
是
sī
思
jūn
君
dú
独
zuò
坐
shí
时
。
。

