青冥不尽海茫茫,一望蓬瀛去路长。
秋信解凭诗客寄,春心长为楚魂伤。
萦回四望山如画,兴废千年木已苍。
直使台倾荆棘满,闻琴何用涕沾裳。
qīng
青
míng
冥
bù
不
jìn
尽
hǎi
海
máng
茫
máng
茫
,
,
yī
一
wàng
望
péng
蓬
yíng
瀛
qù
去
lù
路
cháng
长
。
。
qiū
秋
xìn
信
jiě
解
píng
凭
shī
诗
kè
客
jì
寄
,
,
chūn
春
xīn
心
cháng
长
wéi
为
chǔ
楚
hún
魂
shāng
伤
。
。
yíng
萦
huí
回
sì
四
wàng
望
shān
山
rú
如
huà
画
,
,
xīng
兴
fèi
废
qiān
千
nián
年
mù
木
yǐ
已
cāng
苍
。
。
zhí
直
shǐ
使
tái
台
qīng
倾
jīng
荆
jí
棘
mǎn
满
,
,
wén
闻
qín
琴
hé
何
yòng
用
tì
涕
zhān
沾
cháng
裳
。
。




