境僻远尘迹,湛然风雨林。
一泉通地脉,千古照人心。
灌菊增花蘤,煎茶得味深。
石渠才此尔,谁向道山寻。
jìng
境
pì
僻
yuǎn
远
chén
尘
jì
迹
,
,
zhàn
湛
rán
然
fēng
风
yǔ
雨
lín
林
。
。
yī
一
quán
泉
tōng
通
dì
地
mài
脉
,
,
qiān
千
gǔ
古
zhào
照
rén
人
xīn
心
。
。
guàn
灌
jú
菊
zēng
增
huā
花
huā
蘤
,
,
jiān
煎
chá
茶
dé
得
wèi
味
shēn
深
。
。
shí
石
qú
渠
cái
才
cǐ
此
ěr
尔
,
,
shuí
谁
xiàng
向
dào
道
shān
山
xún
寻
。
。



