老去逢人怯送行,弟兄分手若为情。明时难使高才隐,为客当令远业成。
桂岭寒烟通郢树,逍遥夜雨入彭城。明朝便自堪回首,不待秋风过雁声。
lǎo
老
qù
去
féng
逢
rén
人
qiè
怯
sòng
送
xíng
行
,
,
dì
弟
xiōng
兄
fēn
分
shǒu
手
ruò
若
wéi
为
qíng
情
。
。
míng
明
shí
时
nán
难
shǐ
使
gāo
高
cái
才
yǐn
隐
,
,
wéi
为
kè
客
dāng
当
lìng
令
yuǎn
远
yè
业
chéng
成
。
。
guì
桂
lǐng
岭
hán
寒
yān
烟
tōng
通
yǐng
郢
shù
树
,
,
xiāo
逍
yáo
遥
yè
夜
yǔ
雨
rù
入
péng
彭
chéng
城
。
。
míng
明
cháo
朝
biàn
便
zì
自
kān
堪
huí
回
shǒu
首
,
,
bù
不
dài
待
qiū
秋
fēng
风
guò
过
yàn
雁
shēng
声
。
。



