行到山中日已昏,一声寒犬出孤村。青苔满地无人迹,风落残花闭洞门。
háng
行
dào
到
shān
山
zhōng
中
rì
日
yǐ
已
hūn
昏
,
,
yī
一
shēng
声
hán
寒
quǎn
犬
chū
出
gū
孤
cūn
村
。
。
qīng
青
tái
苔
mǎn
满
dì
地
wú
无
rén
人
jì
迹
,
,
fēng
风
là
落
cán
残
huā
花
bì
闭
dòng
洞
mén
门
。
。


