惜起残红泪满衣。它生莫作有情痴。人天无地著相思。
花若再开非故树,云能暂驻亦哀丝。不成消遣只成悲。
xī
惜
qǐ
起
cán
残
hóng
红
lèi
泪
mǎn
满
yī
衣
。
。
tā
它
shēng
生
mò
莫
zuò
作
yǒu
有
qíng
情
chī
痴
。
。
rén
人
tiān
天
wú
无
dì
地
zhù
著
xiāng
相
sī
思
。
。
huā
花
ruò
若
zài
再
kāi
开
fēi
非
gù
故
shù
树
,
,
yún
云
néng
能
zàn
暂
zhù
驻
yì
亦
āi
哀
sī
丝
。
。
bù
不
chéng
成
xiāo
消
qiǎn
遣
zhī
只
chéng
成
bēi
悲
。
。




