天上繁星难数,人间万籁无声。忽闻清柝近三更,月照纱厨冷静。
若个情深似海,却怜命薄如冰。吹嘘何日上青云,愁杀灯昏梦醒。
tiān
天
shàng
上
fán
繁
xīng
星
nán
难
shù
数
,
,
rén
人
jiān
间
wàn
万
lài
籁
wú
无
shēng
声
。
。
hū
忽
wén
闻
qīng
清
tuò
柝
jìn
近
sān
三
gēng
更
,
,
yuè
月
zhào
照
shā
纱
chú
厨
lěng
冷
jìng
静
。
。
ruò
若
gè
个
qíng
情
shēn
深
sì
似
hǎi
海
,
,
què
却
lián
怜
mìng
命
bó
薄
rú
如
bīng
冰
。
。
chuī
吹
xū
嘘
hé
何
rì
日
shàng
上
qīng
青
yún
云
,
,
chóu
愁
shā
杀
dēng
灯
hūn
昏
mèng
梦
xǐng
醒
。
。




