家山风物别成忘,良夜乘高试一望。月静方知双塔闹,雾低惟觉满城香。
惊枝群鸟难安梦,闻笛离人易断肠。直恨清辉同万里,谁言秋思在他乡。
jiā
家
shān
山
fēng
风
wù
物
bié
别
chéng
成
wàng
忘
,
,
liáng
良
yè
夜
chéng
乘
gāo
高
shì
试
yī
一
wàng
望
。
。
yuè
月
jìng
静
fāng
方
zhī
知
shuāng
双
tǎ
塔
nào
闹
,
,
wù
雾
dī
低
wéi
惟
jué
觉
mǎn
满
chéng
城
xiāng
香
。
。
jīng
惊
zhī
枝
qún
群
niǎo
鸟
nán
难
ān
安
mèng
梦
,
,
wén
闻
dí
笛
lí
离
rén
人
yì
易
duàn
断
cháng
肠
。
。
zhí
直
hèn
恨
qīng
清
huī
辉
tóng
同
wàn
万
lǐ
里
,
,
shuí
谁
yán
言
qiū
秋
sī
思
zài
在
tā
他
xiāng
乡
。
。



