行行几百里,又过十三矶。宿雁逢沙落,惊凫带水飞。
山寒花寂寞,江晚树依稀。自笑无家客,他乡亦当归。
xíng
行
xíng
行
jī
几
bǎi
百
lǐ
里
,
,
yòu
又
guò
过
shí
十
sān
三
jī
矶
。
。
sù
宿
yàn
雁
féng
逢
shā
沙
là
落
,
,
jīng
惊
fú
凫
dài
带
shuǐ
水
fēi
飞
。
。
shān
山
hán
寒
huā
花
jì
寂
mò
寞
,
,
jiāng
江
wǎn
晚
shù
树
yī
依
xī
稀
。
。
zì
自
xiào
笑
wú
无
jiā
家
kè
客
,
,
tā
他
xiāng
乡
yì
亦
dāng
当
guī
归
。
。



