玉溪老人鬓雪色,平生气薄秋空碧。严冬遗我古刀歌,白日无风寒慄慄。
公从何处得此刀,而我未见难论直。向来沦落未逢人,有时隐跃光腾日。
一朝白璧落公手,堪笑当时卞和泣。乾坤万物递升沈,今古千年超恍惚。
也知刚德本天成,等閒未肯为人役。西戎北虏不足诛,豺狼在道那容息。
由来神物不自用,义士兼资机与力。昔年我亦得一镜,篆刻摩挲汉遗迹。
愿将此镜配公刀,共保刚明勿戕贼。
yù
玉
xī
溪
lǎo
老
rén
人
bìn
鬓
xuě
雪
sè
色
,
,
píng
平
shēng
生
qì
气
báo
薄
qiū
秋
kōng
空
bì
碧
。
。
yán
严
dōng
冬
yí
遗
wǒ
我
gǔ
古
dāo
刀
gē
歌
,
,
bái
白
rì
日
wú
无
fēng
风
hán
寒
lì
慄
lì
慄
。
。
gōng
公
cóng
从
hé
何
chǔ
处
dé
得
cǐ
此
dāo
刀
,
,
ér
而
wǒ
我
wèi
未
jiàn
见
nán
难
lùn
论
zhí
直
。
。
xiàng
向
lái
来
lún
沦
luò
落
wèi
未
féng
逢
rén
人
,
,
yǒu
有
shí
时
yǐn
隐
yuè
跃
guāng
光
téng
腾
rì
日
。
。
yī
一
zhāo
朝
bái
白
bì
璧
là
落
gōng
公
shǒu
手
,
,
kān
堪
xiào
笑
dāng
当
shí
时
biàn
卞
hé
和
qì
泣
。
。
qián
乾
kūn
坤
wàn
万
wù
物
dì
递
shēng
升
shěn
沈
,
,
jīn
今
gǔ
古
qiān
千
nián
年
chāo
超
huǎng
恍
hū
惚
。
。
yě
也
zhī
知
gāng
刚
dé
德
běn
本
tiān
天
chéng
成
,
,
děng
等
xián
閒
wèi
未
kěn
肯
wéi
为
rén
人
yì
役
。
。
xī
西
róng
戎
běi
北
lǔ
虏
bù
不
zú
足
zhū
诛
,
,
chái
豺
láng
狼
zài
在
dào
道
nà
那
róng
容
xī
息
。
。
yóu
由
lái
来
shén
神
wù
物
bù
不
zì
自
yòng
用
,
,
yì
义
shì
士
jiān
兼
zī
资
jī
机
yǔ
与
lì
力
。
。
xī
昔
nián
年
wǒ
我
yì
亦
dé
得
yī
一
jìng
镜
,
,
zhuàn
篆
kè
刻
mā
摩
sā
挲
hàn
汉
yí
遗
jì
迹
。
。
yuàn
愿
jiāng
将
cǐ
此
jìng
镜
pèi
配
gōng
公
dāo
刀
,
,
gòng
共
bǎo
保
gāng
刚
míng
明
wù
勿
qiāng
戕
zéi
贼
。
。

