晴日重阳冗里过,百年佳节几蹉跎。山当对面愁登远,客有知心恨别多。
白发此僧聊尔耳,黄花明日又如何。沧浪濯足非吾敢,敢谓春湖胜王珂。
qíng
晴
rì
日
chóng
重
yáng
阳
rǒng
冗
lǐ
里
guò
过
,
,
bǎi
百
nián
年
jiā
佳
jié
节
jī
几
cuō
蹉
tuó
跎
。
。
shān
山
dāng
当
duì
对
miàn
面
chóu
愁
dēng
登
yuǎn
远
,
,
kè
客
yǒu
有
zhī
知
xīn
心
hèn
恨
bié
别
duō
多
。
。
bái
白
fà
发
cǐ
此
sēng
僧
liáo
聊
ěr
尔
ěr
耳
,
,
huáng
黄
huā
花
míng
明
rì
日
yòu
又
rú
如
hé
何
。
。
cāng
沧
làng
浪
zhuó
濯
zú
足
fēi
非
wú
吾
gǎn
敢
,
,
gǎn
敢
wèi
谓
chūn
春
hú
湖
shèng
胜
wáng
王
kē
珂
。
。


