高台百尺临苍茫,白云渺渺溪泱泱。松垂一枝去地近,草碧千里兼天长。
有时岩顶起清籁,何物涧边生异香。操铅点易者谁子,老矣羲文心未忘。
gāo
高
tái
台
bǎi
百
chǐ
尺
lín
临
cāng
苍
máng
茫
,
,
bái
白
yún
云
miǎo
渺
miǎo
渺
xī
溪
yāng
泱
yāng
泱
。
。
sōng
松
chuí
垂
yī
一
zhī
枝
qù
去
dì
地
jìn
近
,
,
cǎo
草
bì
碧
qiān
千
lǐ
里
jiān
兼
tiān
天
cháng
长
。
。
yǒu
有
shí
时
yán
岩
dǐng
顶
qǐ
起
qīng
清
lài
籁
,
,
hé
何
wù
物
jiàn
涧
biān
边
shēng
生
yì
异
xiāng
香
。
。
cāo
操
qiān
铅
diǎn
点
yì
易
zhě
者
shuí
谁
zǐ
子
,
,
lǎo
老
yǐ
矣
xī
羲
wén
文
xīn
心
wèi
未
wàng
忘
。
。


