最是春风大被宽,东山别后始知寒。池塘绿草长遥梦,桃李芳园不共看。
路远裁书逢使少,家贫负米事亲难。天涯雾露须珍重,记得丁宁滏水干。
zuì
最
shì
是
chūn
春
fēng
风
dà
大
bèi
被
kuān
宽
,
,
dōng
东
shān
山
bié
别
hòu
后
shǐ
始
zhī
知
hán
寒
。
。
chí
池
táng
塘
lǜ
绿
cǎo
草
cháng
长
yáo
遥
mèng
梦
,
,
táo
桃
lǐ
李
fāng
芳
yuán
园
bù
不
gòng
共
kàn
看
。
。
lù
路
yuǎn
远
cái
裁
shū
书
féng
逢
shǐ
使
shǎo
少
,
,
jiā
家
pín
贫
fù
负
mǐ
米
shì
事
qīn
亲
nán
难
。
。
tiān
天
yá
涯
wù
雾
lòu
露
xū
须
zhēn
珍
zhòng
重
,
,
jì
记
de
得
dīng
丁
níng
宁
fǔ
滏
shuǐ
水
gān
干
。
。

