清真寒谷秀,幽独野人心。结意清霞佩,传情绿绮琴。
德馨堪自近,道味许谁深。一笑歌璚树,春风雪满襟。
qīng
清
zhēn
真
hán
寒
gǔ
谷
xiù
秀
,
,
yōu
幽
dú
独
yě
野
rén
人
xīn
心
。
。
jié
结
yì
意
qīng
清
xiá
霞
pèi
佩
,
,
chuán
传
qíng
情
lǜ
绿
qǐ
绮
qín
琴
。
。
dé
德
xīn
馨
kān
堪
zì
自
jìn
近
,
,
dào
道
wèi
味
xǔ
许
shuí
谁
shēn
深
。
。
yī
一
xiào
笑
gē
歌
qióng
璚
shù
树
,
,
chūn
春
fēng
风
xuě
雪
mǎn
满
jīn
襟
。
。




