草长花落遍关山,久客翻愁归路艰。遂使子规空叫月,三春不见有人还。
cǎo
草
cháng
长
huā
花
là
落
biàn
遍
guān
关
shān
山
,
,
jiǔ
久
kè
客
fān
翻
chóu
愁
guī
归
lù
路
jiān
艰
。
。
suì
遂
shǐ
使
zǐ
子
guī
规
kōng
空
jiào
叫
yuè
月
,
,
sān
三
chūn
春
bú
不
jiàn
见
yǒu
有
rén
人
huán
还
。
。


