天高野戍雁声长,月满边城海雾黄。别后几时双涕泪,殊方经岁半冰霜。
自甘白发为迁客,谁道青山非故乡!迢递梦魂千万里,思君一夜到龙荒。
tiān
天
gāo
高
yě
野
shù
戍
yàn
雁
shēng
声
cháng
长
,
,
yuè
月
mǎn
满
biān
边
chéng
城
hǎi
海
wù
雾
huáng
黄
。
。
bié
别
hòu
后
jǐ
几
shí
时
shuāng
双
tì
涕
lèi
泪
,
,
shū
殊
fāng
方
jīng
经
suì
岁
bàn
半
bīng
冰
shuāng
霜
。
。
zì
自
gān
甘
bái
白
fà
发
wéi
为
qiān
迁
kè
客
,
,
shuí
谁
dào
道
qīng
青
shān
山
fēi
非
gù
故
xiāng
乡
!
!
tiáo
迢
dì
递
mèng
梦
hún
魂
qiān
千
wàn
万
lǐ
里
,
,
sī
思
jūn
君
yī
一
yè
夜
dào
到
lóng
龙
huāng
荒
。
。


