溟濛丝雨黄昏后。道似无却还似有。冷逼银釭红晕久。
遥天雁断,空阶虫响,夜渐长时候。
香闺人醒闻檐漏。怕黄菊、今年更消瘦。开也定过重九后。
那堪邻院,搅风铃铎,又几声相凑。
míng
溟
méng
濛
sī
丝
yǔ
雨
huáng
黄
hūn
昏
hòu
后
。
。
dào
道
sì
似
wú
无
què
却
huán
还
sì
似
yǒu
有
。
。
lěng
冷
bī
逼
yín
银
gāng
釭
hóng
红
yùn
晕
jiǔ
久
。
。
yáo
遥
tiān
天
yàn
雁
duàn
断
,
,
kōng
空
jiē
阶
chóng
虫
xiǎng
响
,
,
yè
夜
jiàn
渐
cháng
长
shí
时
hòu
候
。
。
xiāng
香
guī
闺
rén
人
xǐng
醒
wén
闻
yán
檐
lòu
漏
。
。
pà
怕
huáng
黄
jú
菊
、
、
jīn
今
nián
年
gēng
更
xiāo
消
shòu
瘦
。
。
kāi
开
yě
也
dìng
定
guò
过
zhòng
重
jiǔ
九
hòu
后
。
。
nà
那
kān
堪
lín
邻
yuàn
院
,
,
jiǎo
搅
fēng
风
líng
铃
duó
铎
,
,
yòu
又
jī
几
shēng
声
xiāng
相
còu
凑
。
。


